Showing posts with label BÀI LUẬN ĐẠO PHẬT. Show all posts
Showing posts with label BÀI LUẬN ĐẠO PHẬT. Show all posts

Monday, July 4, 2016

BỒ TÁT VÀ THANH VĂN: AI ĐỘ CHÚNG SANH RỐT RÁO

Trích dẫn:  Luận Đại Trí Độ - Long Thọ Bồ Tát - quyển 6
KINH: Như thật khéo độ.
LUẬN: Có pháp ngoại đạo, tuy độ chúng sanh nhưng không phải là như thật độ, vì sao? Vì còn các thứ tà kiến kiết sử. Nhị thừa tuy có chở độ, nhưng không đúng như chỗ nên độ, vì sao? Vì không có Nhất thiết trí, tâm phương tiện mỏng, chỉ có Bồ-tát mới như thật khéo độ. Cũng như người khéo đưa qua sông: Với người này thì dùng phao nổi, bè cỏ đưa qua; với người kia thì dùng thuyền vuông đưa qua. Cả hai cách cùng đưa qua mà khác biệt. Bồ-tát khéo độ chúng sanh cũng như vậy.
Lại nữa, thí như trị bệnh, thuốc đắng, chích đốt mà bệnh được lành; còn như có thứ thuốc thần diệu tên là Tô-đà-phiến-đà, mắt người bệnh trông thấy thì các bệnh tật đều lành. Hai cách trị bệnh đồng nhau, mà phương pháp hơn kém khác nhau. Thanh-văn và Bồ-tát giáo hóa độ người cũng như vậy, khổ hạnh đầu đà, đầu đêm, giữa đêm, cuối đêm, tâm siêng tọa thiền, quán khổ mà đắc đạo, đó là lối giáo hóa của Thanh-văn; còn các pháp tướng không trói không mở, tâm được thanh tịnh, đó là lối giáo hóa của Bồ-tát.


Như trong Văn-thù-sư-lợi Bản duyên (Manj𦣲50;sryavadana), Văn-thù-sư-lợi bạch Phật: "Bạch Đại đức Thế Tôn! Xưa con trong đời trước đã trải qua vô lượng A-tăng-kỳ kiếp, bấy giờ có Phật hiệu là Sư-tử-âm-vương, Phật và chúng sanh sống lâu mười vạn ức na-do-tha tuổi, Phật đem Tam thừa giáo mà độ chúng sanh. Nước tên là Thiên-quang-minh, các cây trong nước ấy đều do bảy báu tạo thành. Cây phát ra vô lượng pháp âm thanh tịnh, là pháp âm Không, Vô tướng, Vô tác, bất sanh, bất diệt, vô sở hữu. Chúng sanh nghe được, thời tâm bừng sáng, đắc đạo. Bấy giờ đức Phật Sư-tử-âm-vương trong hội thuyết pháp đầu, có chín mươi chín ức người đắc A-la-hán đạo, chúng Bồ-tát cũng như vậy. Các Bồ-tát ấy, tất cả đều được Vô sanh Pháp nhẫn, vào chủng chủng pháp môn, thấy vô lượng chư Phật, cung kính cúng dường và độ vô lượng vô số chúng sanh, được vô lượng Đà-la-ni môn, vô lượng chủng chủng tam muội. Còn hàng Bồ-tát sơ phát tâm mới vào đạo số không kể xiết. Quốc độ của đức Phật ấy trang nghiêm vô lượng, không thể nói hết. Lúc Phật giáo hóa đã xong, thời vào Vô-dư Niết-bàn. Chánh pháp trụ sáu vạn năm. Pháp âm của các cây cũng không còn phát ra lại. Bấy giờ có hai Tỷ-kheo Bồ-tát, một vị tên là Hỷ-căn (Prasannendriya), và một vị tên là Thắng-ý (Agramati)".

Friday, April 8, 2016

LƯỚI ĐẾ CHÂU TRÙNG TRÙNG DUYÊN KHỞI

Công việc hằng ngày nhiều khi đan xen phức tạp rối bời, trong kinh Hoa Nghiêm đưa ra ví dụ rất sinh động: lưới Đế Châu (lưới trời Đế Thích) chỉ mọi sự mọi việc đều ảnh hưởng qua lại với nhau, mọi thứ đều trùng trùng duyên khởi. Hiểu được như vậy thì tâm ta sẽ an lạc và bình đẳng trước mọi sự, mọi việc, gọi là tâm vô quái ngại, tâm không còn nghi ngại trước người thương kẻ ghét.
Nam Mô A Di Đà Phật

Tuesday, September 2, 2014

PHẬT GIÁO ĐI TRƯỚC KHOA HỌC

Albert Einstein đã nói: “Phật giáo không cần phải từ bỏ quan điểm của mình để theo khoa học vì Phật giáo bao gồm cả khoa học cũng như vượt qua khoa học”. Tôi xin đưa ra một dẫn chứng để mọi người cùng tham khảo.


Phật mới bảo: A Nan nên biết
Xương nữ nam phân biệt rõ ràng
Ðàn ông xương trắng nặng hoằng
Ðàn bà xương nhẹ đen thâm dễ nhìn.

Ngươi có biết cớ chi đen nhẹ?
Bởi đàn bà sanh đẻ mà ra
Sanh con ba đấu huyết ra
Tám hộc, bốn đấu sữa hòa nuôi con.

Theo khoa học hiện nay, loãng xương hay gặp ở phụ nữ hơn nam giới là do 3 yếu tố: suy giảm hormon estrogen sau mãn kinh, mất xương trong 3 tháng đầu bào thai và mất xương qua sữa lúc cho con bú. Điều này phù hợp với đoạn kinh trên trong Kinh Báo Hiếu. Qua đây thấy rằng Phật giáo đi trước khoa học. Và chúng ta hiểu rằng hình hài này đã làm cho mẹ chúng ta loãng xương và tăng nguy cơ gãy xương.


Xin nói thêm, vì một người bạn chưa hiểu đúng về Phật học:
Sự truyền thừa kinh phật đã qua nhiều nước, nhiều thế kỷ nên có sự sai biệt nhiều. Quan trọng là giữ được ý Phật. Đã có nhiều cuộc tranh luận về vấn đề đâu là kinh của Phật. Tranh luận kinh đại thừa có phải là của Phật không cũng mất rất nhiều thời gian. Quan trọng không phải là người đó biết bao nhiêu ngôn ngữ, mà nguòi nói được những chân lý không, nếu nói những lời không sâu sắc dù biết tiếng phạn cũng chỉ là người thường. Trong tam tạng kinh thì luận tạng không do phật thuyết mà do các đệ tử đời sau thuyết, nhiều vị được gọi là bồ tát. Albert Enstein cũng nói: Phật giáo là một tôn giáo của khoa học. Bởi vì sao? Vì đức Phật không dạy tin theo những gì Phật dạy, mà phật dạy phải suy xét. Nếu tin mù quáng thì không đúng tinh thần Phật giáo. Ý của bài đăng trên là Phật giáo đã đi trước thời đại. trong giới luật Phật có giới không được uống nước ao hồ mà không được lọc qua lớp vải, bởi vì trong kinh có chép: Phật nhìn vào bát nước thấy vô số sinh vật nhỏ trong bát. Thế đấy, đến thời cận đại mới phát minh ra kính hiển vi để thấy vi trùng. Có phải Phật giáo đi trước khoa học phương Tây. Và còn rất nhiều, rất nhiều dẫn chứng nữa...

BÁC SĨ A DI